xXx_Sn00pY_xXx
read my profile
sign my guestbook

Visit xXx_Sn00pY_xXx's Xanga Site!

Name: TraCy
Birthday: 4/8/1991
Gender: Female


Interests: Hm... thu' teo thix rat' la` nhiu` ah ... thix ngu? ne`Photobucket - Video and Image Hosting, ngu? that la` nhiu` :] Thu 2 la` thix an, tat' nhien la cai gi ngon moi an chu ko fai cai gi cung an Photobucket - Video and Image Hosting Sau do' se~ la` thix ngoi` online Photobucket - Video and Image Hosting nghe nhac ne`, xam` ne`, choi game nua Photobucket - Video and Image Hosting Va` cui cung`, tao thix nhat' la` duoc di choi voi may con ban do*? ho*i tap. bo*i cua? tao Photobucket - Video and Image</span><br /><span id=Expertise: Con` ghet' hu*? Tao ghet nhat la` fai o 1 minh` Photobucket - Video and Image Hosting Cai nay` con` co the goi la nhat' gan Photobucket - Video and Image Hosting Va` ghet' may' nguoi` xau tinh suot ngay` ranh? ko biet lam gi roi di tan doc' noi xau them bot' ve` nguoi` khac' ah Photobucket - Video and Image Hosting
Occupation: Student


Message: message me
Website: visit my website
Yahoo: tracyvipxinh


Member Since: 5/28/2005

SubscriptionsSites I Read
smalldevil90
oOoKid_kiDoOo
thaivuong
dorischu
ZzZClucybabeZzZ
vyvy288
tAwniE_kraZ_ie
xXxZennyAnDJinnyxXx
jenny_krazy
le0liTTo
s9eet_l6ve

Blogrings
~.º [V][H][2] º.~
previous - random - next

V 1 E T N A M E S E
previous - random - next

++ViET PRiDE++
previous - random - next

-->cOn gAi ViEtnAm<--
previous - random - next

~.*=SuPeR CuTe XaNgA PaGieS=*.~
previous - random - next

~. º DiaMond.Plaza M A N I A º .~
previous - random - next

~oOo......snOOpy.......oOo~
previous - random - next

.• ÐÜ MĀ MÃŶ •.
previous - random - next


Posting Calendar

|<< oldest | newest >>|
view all weblog archives

Get Involved!

Suggest a link

Recommend to friend

Create a site

Sunday, February 24, 2008

....
còn gì ?
lại 1 ngày mưa
em buồn nhưng không khóc
ngồi đây em nghĩ đến những gì mình sắp phải gặp
yêu anh... tất nhiên là em có yêu anh
nhưng nói với ai bây giờ
ai hiểu cho em bây giờ
khi mà
anh có người mà anh thương
em cũng đã có người lo lắng cho em rồi
vậy thì tại sao ( có lẽ ) cả anh và em
đều muốn đánh đổi
để chỉ được ngồi bên nhau, dù chỉ là được nhìn anh thôi cũng đủ
anh không phải là tất cả của em
nhưng vì anh em có thể đánh đổi tất cả
và dù cho có mất đi cái chữ tất cả đó vì anh
thì cũng không có nghĩa lý gì

Đã có lúc
em nghĩ là em đã quên anh
em nghĩ là em yêu người đó
em nghĩ anh chỉ là quá khứ của em rồi
nhưng đến khi
anh ở trước mặt em
trái tim em lại như vỡ òa
em biết là
cho dù
em có cố gắng cách mấy
có khóc biết bao nhiêu lần
có cố tỏ ra vui vẻ
anh vẫn ở đó
anh vẫn là anh
vẫn là người mà em thương yêu nhất trên đời
vẫn là người luôn làm em đau khổ
nhưng
cũng như em nói với anh
dù anh có ghét bỏ em
hay bỏ rơi em
thậm chí nguyền rủa em
em vẫn yêu thương anh
em vẫn không thể nào
giận anh được
anh là duy nhất
là người duy nhất trong trái tim em
là người mà ngay cả bản thân em cũng kông thể hiểu nổi
vì sao em lại yêu anh
Giây phút bên anh ngắn ngủi
thâm chí nhiều lúc phải nhìn xung quanh xem có ai đó quen thuộc nhìn thấy hay không
nhưng em lại cảm thấy rất thoải mái
đêm hôm qua ôm anh em khóc
không hiểu sao lòng em khóc nhưng trái tim em ko đau
hay là em wen rồi
hay là ở bên anh
em ko còn cảm thấy đau đớn
nghe anh nói
những lời
em biết là em không muốn nghe
nhưng em lại cảm thấy nhẹ nhõm
không một chút đau lòng
nhìn em khóc anh chỉ biết xin lỗi
anh nói em không nên tin anh
anh nói em quên anh đi
yêu thương anh cũng không làm được gì
yêu thương anh
chỉ làm cho em bị tổn thương thôi
anh không còn cách nào để quay lại nữa
nhưng mà anh ơi
anh phải hiểu
làm sao mà em có thể nhừng yêu thương anh
khi mà trái tim em đã quá tổn thương vì anh rồi
chỉ có anh
nó cần anh bên cạnh nó
nhưng anh đâu có hiểu
em cũng biết
em cũng biết chứ em đâu có ngốc đến nỗi
mà không biết yêu thương anh là sai
nhưng mà em thà là em sai
em chấp nhận em đau khổ
để đổi lại sự wan tâm của anh
dù chỉ là 1 chút
em chấp nhận để trái tim em tiếp tục để anh làm cho nó tổn thương
để em được yêu thương anh
dù rằng càng yêu thương anh
em cũng không được gì cả
chỉ làm anh khó xử
và em cũng sẽ mất đi tất cả
người yêu của em
bạn bè của em
tai tiếng
em biết mà
nhưng mà em không dừng được
anh có yêu em không ?
anh nói anh đã từng
mún đánh đổi tất cả để đc yêu thương em
nhưng vì sau đó anh thấy rằng
không có anh em vẫn sống vui vẻ
vẫn có bạn trai
vẫn học hành và đi đây đi đó
nhưng anh ơi
em không vui vẻ đâu
em không thích sống 1 cuộc sống miễn cưỡng
em càng hối hận hơn
nếu khi xưa em không tỏ ra
khi anh hững hờ
thà em cứ đợi chờ anh
dẫu lúc đó anh cũng đã làm em đau
anh hững hờ
thậm chí một lần anh bắt điện thoại em cũng không có
em tự nhủ anh ghét em đến vậy sao
anh ơi
tại sao
người ta cũng yêu anh
em cũng yêu anh
tại sao người ta lại có được tình cảm và sự quan tâm của anh
còn em thì
cứ mãi ngồi trong bóng tối
chờ đợi anh dù em biết em sẽ đau khổ
và cuối cùng em sẽ chẵng được gì cả
anh ....
thà là anh cứ tiếp tục ghét bỏ em
sao bây giờ anh lại way về
lại tiếp tục đối xử tốt với em
như một người anh trai
nhưng em lại không hề mún như vậy
hôm wa
em biết là
để anh đi
là em sẽ mất hết tất cả
em sẽ mất anh
em sẽ phải quên anh
em sẽ phải tập một cuộc sống
không có anh
em sẽ cứ như là
chưa hề biết nick yahoo của anh
chưa hề biết số điện thoại của anh
chưa hề chơi game chung với anh
chưa hề ngồi lên xe anh
chưa từng gặp anh
chưa từng nói chuyện
chưa từng tiếp xúc
chưa từng quen biết
như 2 người xa lạ
em không biết liệu em có làm được không
trái tim em như muốn khóc mỗi khi em nghĩ về điều đó
trời gió lạnh buốt xương nhưng em vẫn cứ muốn đứng đó
nhìn anh đi xa thật xa
xa thật xa đời em
anh Thanh à
Trâm Anh chúc anh hạnh phúc
nếu sau này
biết đâu khi chúng ta không còn nhớ đến nhau
cuộc đời thay đổi
em sẽ không để anh đi một lần nữa



Thursday, April 19, 2007

forbiddenLove

 

Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.

Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.

Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.

Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.

Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?" Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng"

Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng"

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!

Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.

Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.

Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.

Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.

Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.

Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.

Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.

Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"

Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!"

Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."

(Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Còn bạn thì sao, có cánh chuồn chuồn nào bên vai bạn không)

 

Sưu tầm từ blog of Sói

 

 

Cây, Lá và Gió

"Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã"

forbidden1


Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó  “lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”




Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??


Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?

-------------
(ST)


Saturday, April 14, 2007

 

 

 

Gửi Chồng Tuơng Lai Của Em

hand holding

 

 

Em có đọc một bức thư tương tự như vầy ở blog của một nguời con gái ... Em tự nghĩ, tại sao em ko viết cho anh, nguời chồng tuơng lai em chưa biết mặt, nguời mà sẽ cùng em đi hết cuộc đời; như thế thì thật ý nghĩa phải ko anh ?

Em nghĩ một khi chúng ta đã tính đến chuyện hôn nhân là khi đó chúng ta đã cân nhắc rất kỹ luỡng rằng cuộc đời chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau. Ko bao giờ rời xa và sẽ luôn ở bên nhau, chia sẻ những phút giây hạnh phúc cũng như đau khổ cùng nhau.

Em vốn sinh ra là cô bé hậu đậu làm gì hư đó, nhưng em hứa là em sẽ ko để anh phải lo đâu. Em nấu nuớng ko giỏi giang gì ngoài món mì ăn liền và trứng chiên . Nhưng em sẽ cố gắng học hỏi từ bây giờ, hằng ngày theo mẹ xuống bếp để sau này em sẽ đuợc tự tay nấu cơm ngày ba bữa cho anh. Chồng tuơng lai của em có ngại ko nếu mỗi cuối tuần anh dành một chút thời gian xuống bếp cùng em nấu một bữa ăn thật ngon ? Em nghĩ rằng đó sẽ là khoảng thời gian rất vui chúng có cùng nhau sau 1 tuần đi làm mệt nhọc, anh nhỉ !

Anh sẽ luôn có sẵn 1 bộ quần áo đuợc là phẳng phiu vào buối sáng. Anh sẽ là anh chàng đuợc mọi đồng nghiệp ghen tỵ trong công ty vì chồng em vừa tài giỏi vừa có đuợc nguời vợ hiền (!?!) . Có lẽ anh sẽ ko hẹp hòi với nguời vợ của mình một vòng tay sau bữa ăn sáng đâu phải ko nè.

Giờ nghỉ trưa thời gian ko nhiều em nghĩ chúng ta nên đi ăn tiệm ở đâu đó ... Các cô bạn đồng nghiệp chắc phải ghen tỵ mất vì chồng em vưà đẹp trai lại chiều vợ . Em cảm thấy mình thật là hạnh phúc !

Buổi tối trong khi em nấu bữa ăn cho gia đình thì anh ko phiền phân loại đồ bỏ vào máy giặt chứ ?  Anh nhớ phân loại đồ màu với áo sơ mi trắng của anh và áo dài của em. Giặt chung cái đám hỗn tạp này sẽ ra mẫu thời trang mới mà cả hai ta đều ko muốn mặc chút nào . Sau khi ăn tối xong rồi còn phải làm việc của ngày mai nữa cơ ! Làm cô giáo em nghĩ mình sẽ bận rộn với giáo án ngập đầu. Anh đừng buồn nghen khi có những khi anh phải ngủ một mình truớc vì em còn quá mải mê với giáo án. Em sẽ đền anh bằng cách mua bắp rang về ngồi xem film cùng nhau tại nhà vào dịp cuối tuần nhé, hết giận nha  !

Mỗi tháng nhận luơng chúng ta sẽ phân công ra. Anh sẽ trả tiền nhà và các chi phí điện nuớc, điện thoại nhé. Em sẽ dùng tiền của em để lo việc sinh hoạt hàng ngày cũng như việc sinh hoạt của ba má hai bên. Em nghĩ chúng ta cùng ở chung một căn nhà để tiện phụng duỡng cha mẹ cũng như để xuôi gia hai bên thân nhau hơn. Về già rồi cái thú duy nhất là đuợc sống vui vẻ bên con cháu thôi mà  Phần tiền còn lại chúng ta sẽ để vào tài khoản bank chung của hai đưá gọi là tiết kiệm.

Công việc nhiều nên đôi khi mấy ngày kỷ niệm chắc mình cũng quên bén mất ! Em nghĩ rồi ! Em sẽ khoanh vào tấm lịch trong phòng ngủ tất cả những ngày kỷ niệm trong năm. À, em sẽ để trong computer nưã cho chắc ăn vì em rất là đoảng anh biết mà  . Deskop em nghĩ là em sẽ để tấm hình đẹp nhất của 2 đưá mình trong ngày cuới hoặc thay đổi liên tục cho bớt nhàm chán cũng đuợc nhưng em thích đuợc ngắm hình đôi ta hạnh phúc bên nhau cơ  !

Tất cả những gì em muốn là 1 gia đình hạnh phúc. Tiền ko xây dựng nên hạnh phúc nhưng mà chúng ta cũng nên cố gắng làm để có đuợc cuộc sống thoải mái ! Phải để dành để mỗi kì nghỉ chúng ta còn có thể đưa cả gia đình đi du lịch xa vui vẻ nữa chứ  ( gồm hai hoặc ba thế hệ  ).

Đi làm quan hệ xã giao chắc ko tránh đuợc mấy cái tiệc tùng ruợu bia, nên em ko có cấm anh đâu. Chỉ cần anh đừng quá chén và quá thuờng xuyên hen . Em hong mún lập lại cái cảnh ba em đã làm với mẹ em đâu ! Còn khi nào mà anh bùn cái j` ma` ko dám nói, mún lấy bia để giải sầu thì nói với em, em sẽ "chiến" với anh  Xỉn òi ko còn ai bít cái j` nưã đâu anh mún thú tội j` cũng đuợc đừng lo vì em xỉn rồi có nghe cũng ko hỉu j` nữa cả  Cái này gọi là thú tội nghệ thuật đó

Cũng như việc uống bia, em nghĩ hút thuốc là không tốt ! Đầu tiên là cho sức khoẻ của anh nè, hút thuốc nhiều rất có hại. Lý do thứ hai nè, nếu mà anh hong có lo cho mình đi, thì anh cũng nên lo cho mấy thiên thần bé nhỏ của tụi mình chứ đúng hong nè  

Còn một vấn đề nữa nè, vợ chồng sống chung truớc sau gì cũng sẽ có lời qua tiếng lại với nhau. Em vốn đuợc nuông chiều từ bé nên đơi khi cái tính cứng đầu vẫn ko sao sửa đuợc, anh đừng giận em nha ! Trong một cuộc cãi vã bao giờ cũng nên có một nguời bình tĩnh chứ nếu hai ngọn lửa mà chụm chum thì cháy nhà  Hay là tụi mình thay phiên nhau nhịn nhé. Vì em nóng nảy cứng đầu thế thôi chứ thật bụng thì em lúc nào cũng thuơng anh mà . Tốt nhất liều thuốc chữa cái tật nóng tánh của em là lúc em nổi giận hãy ôm em vào lòng và nói 1 câu ... ngọt như miá đuờng, anh sẽ thấy hiệu quả ngay lập tức

Cũng như những cái gì ở trên, đôi khi những tính xấu của em làm anh bực mình lắm phải ko anh ? Ai mà ko có tính xấu. Thôi thì thình thoảng ta cũng nên bàn với nhau chuyện này. Chịu đựng thì tốt nhưng ko chịu mãi đuợc, tốt nhất ta nên nói nhau nghe đề tìm cách khắc phục, ko ai là hoàn hảo nhưng ta hãy cố gắng để làm một tấm guơng tốt để con mình tự hảo rằng chúng có một nguời cha tốt và nguời mẹ hiền.

Thời đại này trách nhiệm của nguời phụ nữ càng nặng nề hơn. Em sẽ phải lo cả hai việc nhà và việc công nên khó mà chu tất. Anh hãy chia sẻ cùng em nhé. Chúng ta sẽ cùng nhau làm những công việc nhà nhé ! Chúng ta sẽ cùng nhau đứng rưả chén. Anh rửa còn em thì tráng và bỏ vào tủ chén. Anh sẽ lo hút bụi trong khi em tắm cho con. Sau đó em sẽ lau nhà còn anh dỗ con ăn nhé ! Em sẽ rất hạnh phúc và biết ơn anh vì anh đã giúp em chia sẻ công việc trong nhà. Anh cũng đâu có muốn để vợ mình với bao nhiêu công việc chồng chất, chỉ để ôm lấy cái computer hay một trận bóng đá nào đó. Em cũng có thể ko đi làm để chu toàn việc nhà nhưng anh đâu có muốn vợ mình hết suốt ngày ru rú trong bếp rồi lại lê la hàng xóm tán chuyện trên trời duới đât đâu đúng ko nè ? Anh cũng muốn vợ mình là 1 nguời vợ, nguời mẹ giỏi giang lại đảm đang mà.

Tính em rất dễ gần nên anh đừng lo em sẽ làm mất mặt anh truớc bạn bè. Em sẽ " cố gắng " nhuờng để anh lấy uy truớc bạn bè  Và em mong anh cũng sẽ là một nguời chồng dễ thuơng đáng ganh tỵ truớc mặt bạn bè em hen ( mặc dù sự thật đã thế rùi anh ha  ) !

Để cùng nhau đi chung một con đuờng suốt cuộc đời ko phải dễ, em hy vọng anh và em hãy cùng nhau xây nền tản một mối quan hệ vững chắc ngay từ đâu nhé anh. Hãy tự hoàn thiện chính bạn thân mình và cả cho đối phuơng. Để chúng ta sẽ ko bao giờ hối hận vì đã đến với nhau, anh nhé . Hãy để cho em tự hào rằng mình có nguời chồng như anh và em cũng sẽ ko đề anh phải thất vọng.

Những gì có thể nói em đã cố gắng nói rồi, vì đây chỉ là tấm thư viết cho một nguời mà bây giờ em vẫn còn đang tìm kiếm và chưa biết là ai . Đến khi nào ta nhận ra đuợc nhau rồi em sẽ nói tất cả suy nghĩ của em cho anh nghe nhé !

Một lần nữa, chồng yêu, em yêu anh lắm !!!

 

-MeiKii-

 

 

 



<bgsound src="http://music.trieulinh.com/asx.php?s=31426&t=1203880035" loop="infinite">